NHỚ MẸ NGẨN NGƠ...


Con ngồi ngắm lá trầu không
Tự nhiên nổi nhớ ngập lòng Mẹ ơi
Cơn mưa đi lạc…đang rơi
Nhắc con kỷ niệm một thời đã xa
Mẹ con cùng hát tình ca
Cơm quên cả nấu…thế là cười vang
Bây giờ mẹ ở suối vàng
Riêng con ngơ ngác như đàn Nai tơ
Ra vào nhớ Mẹ ngẫn ngơ
Rồi lau nước mắt…giả vờ bụi bay
Cuộn chăn cố ngũ cho say
Nhưng sao cứ thấy cuồng quay trong lòng
Giống như gió chuyển bảo giông
Đứa con mất Mẹ…còn trông mong gì ...

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.